Trang

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

XUÂN TÀN...

Mỗi ngày trôi qua nhưng không trôi qua như bình thường.
Tin tức, lo lắng, phập phồng, hoang mang...Đủ sắc thái.
Chẳng biết loài người ngẩng đầu đi tiếp hay cúi đầu lê bước?
30.3.2020

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020



CHỚ BẢO...

3 tháng đầu của năm 2020 thật ảm đạm. 
Cụm từ " Đóng cửa biên giới", "Đóng cửa quốc gia", "Phong tỏa toàn quốc" thành cụm từ quen thuộc hàng ngày trên thế giới .
Cuộc sống mỗi nhà, mỗi người đã lâm vào khó khăn. Nhiều mặt.
29.3.2020

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019

"Tóc nhuộm khói chiều thù mây bạc"

Cỏ và hoa. Vườn và nhà. 
Một năm nhiều biến cố.
"Thời gian làm mòn mọi gót giày."
Rồi đến lúc nào đó câu nói của John Lennon vướng víu.
Năm mới. Chúc chúng ta chân cứng đá mềm.

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

"Rượu ngon không có bạn hiền"!
-Mình phải quay mặt đi khi nhìn ba mái tóc bạc phơ và động tác lụm cụm để bài thơ khóc bạn trước di ảnh người bạn chí cốt từ thuở đi kinh tế mới sau 1975 vào vùng rừng thiêng nước độc đến nay.
- Gặp nhau, nhìn nhau, nhận ra nhau: đồng hương, cùng đồng môn trường Sĩ quan Thủ Đức, cùng trải qua những năm tháng cơ cực không kể thấu để sống và nuôi bầy con lóc nhóc nơi xứ rừng, cùng gắn bó sinh hoạt Gia Đình Phật Tử, cùng nhìn hai đàn con lớn lên, cùng phân công nhau làm đại diện nhà trai, nhà gái khi dựng vợ gả chồng cho con cái hai nhà.
- Gần bốn mươi năm, không tình thân mà hơn cả tình thân. Chừng ấy năm là không thể đếm được bao lần cùng rượu vào thơ ca ra:  ha hả với Nguyễn Công Trứ, chua chát mà ngạo nghễ với Cao Bá Quát, ngâm vịnh Chinh Phụ, chửi đổng: mẹ cha lão Nguyễn Du, đua nhau kể chuyện của "Tự lực văn đoàn"...
- Mấy bữa nay, nhìn mái tóc trắng phơ, đôi mắt thẫn thờ ngơ ngác, thỉnh thoảng xen vào giữa những hồi tưởng là cái mếu máo của người già.
Mình thẫn thờ như ba.
Ôi! "Tuổi già hạt lệ như sương".
Ôi!. Tình bạn, tình tri kỷ của những người đàn ông.
Lúc này, mình mới thấm thía lời thơ của Nguyễn Khuyến.

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

Bài thơ hay của tác giả Trần Mộng Tú. Đọc được thơ hay, văn đẹp của người ta thấy mình cũng hay ho hơn tí.

Người Câu Ở Sông Nào

Tác giả: Trần Mộng Tú

Tôi máng nỗi buồn nhẹ
Trên một sợi dây cung
Chữ nhẹ có dấu nặng
Nên sợi dây cung chùng

Tôi gánh nỗi buồn nặng
Trèo lên một đỉnh đồi
Lưng chừng nỗi buồn ngã
Lăn xuống đáy hồn tôi

Tôi quấn nỗi buồn cong
Vào vòng tròn cuộc sống
Chữ cong không có dấu
Nỗi buồn như nỗi không

Buồn tôi như dấu sắc
Ngắt câu rất mơ hồ
Đặt vào không đúng chỗ
Nên nỗi buồn làm thơ

Buồn tôi như chữ tình
Ai viết trên lưng gió
Dấu huyền sẽ bay đi
Căn lều tôi cửa ngỏ

Có người níu áo hỏi
Dấu nỗi buồn ở đâu?
Dấu hỏi như dấu móc
Buộc đầu sợi dây câu

Tôi là con cá nhỏ
Người câu ở sông nào?

(3/99)


Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Ừ nhỉ. Rêu phong.
Trồng cỏ đầy sân. Rải hoa đầy ngõ.
Dè dặt bước chân. Chợt động tâm đến chàng Từ Thức. Xa quá. Xa quá. Vắng quá. Vắng quá.

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

LÁ THƯ THỨ HAI.

Khi em hỏi về con đường quen thuộc dưới bàn chân hàng ngày sao vẫn khiến té? Mình chợt nhớ, hồi nhỏ, bao lần nhắc nhở mà em cứ gấp té liên tục, từ việc chạy mua mấy thứ lặt vặt đến chuyện tập xe đạp, mỗi lần té là một lần sẹo. Thậm chí cái sẹo nho nhỏ ngay góc trái trán đến giờ vẫn nguyên dấu phải lấy tóc phủ lên. Em thấy không, con đường quen thuộc quá, thuộc làu từng chỗ mấp mô từng góc ngoặc mình còn sơ sẩy, huống chi…Có lần em nói: em bước trên con đường sao hư huyễn. Thì có ai thấy được mồn một mình đang đi như thế nào ? Huống chi vạn vật biến thiên, mà người thì “tâm viên, ý mã”. Chỉ có điều, mỗi vết để lại làm em thấu đáo hơn chút, trưởng thành hơn chút, bước dè dặt hơn chút. Đó là được trong mất, phải không em?